Chuyện Rơm Vàng (P3)

chuyen rom vang

Và mọi thứ cứ trôi qua như thế cho tới ngày thứ tư kể từ sau cái buổi sáng rời nhà hôm ấy. Tiết trời buổi sáng đó cũng giống như cái buổi sáng ngày đầu Rơm Vàng xách đồ tới nhà bác ếch Cốm. Phía ngoài cổng, mấy khóm hoa bồ công anh đung đưa theo gió, một chú bọ rùa đang say ngủ choàng tỉnh giấc đập cánh bay vào không trung.

Bác ếch Cốm đang gà gật bên chiếc cột đầu hồi nhà, trong khi Rơm Vàng nhìn xa xăm như đang nghĩ gì lung lắm. 

Ở cái đống củi khô phía trước mặt, bên cạnh là một búi sả chanh cao vút, không rõ có gì thu hút mà cô gà bé bỏng này lại xin bác ếch Cốm cho dựng cái lều để ra riêng ở đó. Thế nhưng phản đối là phản ứng đầu tiên của bác ếch Cốm sau khi nghe được kế hoạch của Rơm Vàng. 

  • Không được. Sao cháu cứ nghĩ ra mấy cái kì lạ thế!
  • Có gì đâu mà kì lạ ạ. Đằng nào thì cháu cũng nên ra ở riêng rồi. 
  • Thế cháu có biết ở ngoài kia, khi đêm tối xuống có những nguy hiểm như thế nào không? Họ hàng nhà chuột, nhất là cái đám chuột chù, rồi cáo, rắn… 
  • Nhưng mà bạn cháu vẫn ở riêng đó thôi ạ.
  • Ta biết, nhưng các bạn ấy ở trong khu vực của các cháu, nơi có bố mẹ, có họ hàng và làng xóm của các cháu. Còn cháu đòi ra ở chỗ bãi ngoài – nó là nơi vắng vẻ, xung quanh không có người thân quen với bao rình rập nguy hiểm…
  • Chỗ ấy thì có gì mà đáng sợ ạ? Ngay gần bác còn gì ạ.
  • Ôi gần ta thì ta cũng đâu làm được gì cơ chứ…

Cuối cùng sau một hồi mè nheo, lý luận, năn nỉ thì Rơm Vàng cũng thuyết phục được bác ếch Cốm cho dựng lều ở cái bãi ngoài, nơi ngay chỗ đống củi khô có bụi sả chanh cao vút. 

Ngay chiều hôm ấy, sau bữa cơm trưa, bác ếch Cốm đi tìm cô gà Mơ Hoa để nói về sự tình của Rơm Vàng cho cô gà nghe. Không rõ nội dung trao đổi giữa cô gà Mơ Hoa và bác ếch Cốm thế nào nhưng bác ếch Cốm ra về mặt không vui cũng không tỏ ra phiền lòng. Trên đường về, bác tạt qua nhà bác lợn Lửng và anh chàng thỏ Đỗ. 

chuyen rom vang

Sáng hôm sau, mới từ tờ mờ sáng Rơm Vàng đã tỉnh giấc. Rơm Vàng háo hức lắm nên miễn cưỡng ăn cho xong bữa sáng với bác ếch Cốm cái là cô bé chạy biến ra đằng sau nhà kho lấy dụng cụ để dọn dẹp nơi ra riêng của mình. Lúc sau thì bác lợn Lửng có mặt ở nhà bác ếch Cốm, rồi tới anh thỏ Đỗ. Rơm Vàng biết mọi người tới để giúp dựng lều cho mình thì lấy làm vui mừng lắm. Cứ liến thoáng chuyện trò và chạy lăng xăng làm mấy việc lặt vặt. Những âm thanh loẹt xoẹt, tiếng ca hát líu lo hòa trong tiếng chan chát của búa đập vào gỗ vang lên một góc. Có mẹ con nhà cô chim chích đi qua bãi ngoài thấy vậy liền dừng lại giúp đỡ. Cô và bé chích nâu đi lượm thêm những cọng cỏ khô làm đệm êm cho Rơm Vàng. Dù không biết Rơm Vàng sẽ ở đây được bao lâu nhưng mọi người đều cẩn thận làm một cái lều chắc chắn và xinh xắn cho cô bé. Gọi là lều chứ thực ra nó nhìn giống một căn nhà nhỏ xinh hơn.

chuyen rom vang

Chiều hôm ấy hình hài chỗ ra riêng của Rơm Vàng đã dần hiện ra vững chãi ở cái nơi bác ếch Cốm vẫn gọi là bãi ngoài ấy. Chỉ còn mấy việc lặt vặt khác là Rơm Vàng có thể dọn vào ở được rồi. Chiếc giường êm ái bằng những cọng cỏ khô vàng óng với mùi thơm ngọt dịu của nắng mới được đặt ngay bên chiếc cửa sổ màu xanh. Thật ra giờ nó vẫn chưa có màu xanh, nhưng bác ếch Cốm hứa ngày mai sẽ sơn màu xanh da trời cho Rơm Vàng. Rơm Vàng thích lắm. Cô bé cứ đi ra, đi vào rồi lại đi vòng quanh. Hôm Rơm Vàng dọn vào ở căn lều có ô cửa màu xanh có rất đông người tới chơi, nào là bác ếch Cốm (à, tất nhiên là phải có bác ếch Cốm rồi), có bác lợn Lửng, anh thỏ Đỗ, bạn Lợn Sữa, mẹ con cô chim Chích, mẹ con cô vịt Bầu và một số bạn khác nữa. Bác ếch Cốm chuẩn bị cho Rơm Vàng cả một nồi chè đậu đỏ có hương tinh dầu chuối thơm đến nức mũi để đãi mọi người.

Ngày đầu ra riêng Rơm Vàng hồi hộp lắm. Còn bác ếch Cốm thì, chao ôi thương là thương. Bác thấp thỏm cả đêm tới mức đôi mắt bác thâm xì như mắt của gấu trúc khiến ai gặp cũng phải hỏi han. Bên nhà bác ếch Cốm để ánh sáng suốt cả đêm để từ căn lều của Rơm Vàng cũng có thể nhìn về bên này, như vậy Rơm Vàng sẽ đỡ sợ. Bác ếch Cốm đúng là người chu đáo và đáng tin cậy. Chả gì thì cũng là lần đầu cô bé ra ở riêng. Ấy thế nhưng có lẽ bác đã lo lắng quá chăng?! Bởi vì Rơm Vàng chẳng cảm thấy chút sợ hãi nào, ngược lại cô bé vô cùng thích thú với việc ra riêng này. Dĩ nhiên là nếu quên đi những rình rập buổi đêm thì nơi ở của Rơm Vàng thật ra rất là thú vị. Buổi sáng, từ trên giường nơi ô cửa sổ màu xanh da trời, Rơm Vàng có thể cảm nhận được những luồng gió mát lạnh còn mang mùi ngai ngái của sương sớm, rồi khi nắng lên, những cọng lau đổ bóng lên vách và bãi đất, lung lay nhảy điệu mùa hè, nhìn thật vui mắt biết bao. Đôi ngày đầu, bác ếch Cốm rất năng qua lại thăm nom Rơm Vàng, có lẽ bác muốn chắc chắn hơn cho nỗi lo lắng của mình. Chỉ khi bác không thấy dấu hiệu bất thường nào bác mới yên tâm về đi ngủ. 

Xem thêm:

Chuyện Rơm Vàng (P1)

Chuyện Rơm Vàng (P2)

Chuyện Rơm Vàng (P4)

Chuyện Rơm Vàng (Phần cuối)

Bài cùng chuyên mục

0 0 votes
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
oldest
newest most voted
Inline Feedbacks
View all comments
Facebook Đặt lịch / Booking Cửa hàng / Shop
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x

Xem link Xoilac TV free