Khúc hát trên đồi đỗ xanh

Trên đồi đỗ xanh – nơi Cánh Cam và Sâu Con vẫn thường chạy chơi
  • Này, cậu có nghe thấy gì không?

Vào một buổi trưa đầu mùa hè, khi cái nắng còn chưa gắt lắm, Sâu Con hỏi Cánh Cam khi chợt nghe thoảng khúc hát từ đâu đó vẳng lại lúc gần lúc xa trong lúc nằm thảnh thơi trên đồi đỗ xanh – nơi hai đứa vẫn thường rủ nhau chạy chơi. Cánh Cam đang nằm mân mê những ngón tay trên cành mần trầu cạnh đó, nghe thấy Sâu Con hỏi liền nhìn sang?

  • Cậu vừa nói gì cơ?
  • Tớ hỏi là, cậu có nghe thấy gì không? Sâu Con hỏi lại trong khi hai mắt vẫn nhắm, mặt hơi đưa ra với vẻ lắng nghe chăm chú.
  • Ờ…

Cánh Cam ậm ừ rồi cũng điệu  bộ lim dim đôi mắt như Sâu Con.

  • Đó, nghe thấy không? (Sâu Con lại hỏi).
  • Có, có. Tớ nghe thấy có ai đó đang hát. Mà khúc hát hình như từ dưới đồng lạc thì phải. Cánh Cam trả lời.
  • Khúc hát của tớ lại đi từ tít trên rừng thông, qua con suối Bò lạc, qua cả đám cỏ lau với cánh đồng lạc rồi lên đồi đỗ xanh của bọn mình.
  • Để tớ xem nào… (Cánh Cam lại chăm chú hơn, hai mắt cậu lim dim, lim dim). Khúc hát của tớ đang ở trên đồi 3 cây… Tuyệt cú mèo!

Cứ thế, Sâu Con và Cánh Cam vừa nghe vừa kể cho nhau về những khúc hát mà hai đứa nghe thấy. Khúc hát được cất lên bởi những cơn gió len lỏi qua những tàng cây trên cao, xuống thấp tạo thành những giai điệu vi vu, lao xao.

  • Khúc hát của tớ có mùi của sữa ngô này (Cánh Cam reo lên)
  • Còn của tớ có mùi đỗ non. Sâu Con cũng cũng hào hứng.
  • Thì chúng ta đang ở đồi đỗ xanh mà.
  • Uh. Này, cậu thấy đói bụng chưa? Tớ thì đói bụng quá rồi đây này. Sâu Con vừa xoa xoa cái bụng vừa nói.
  • Tớ cũng vậy. Mà ở đây chẳng có gì ăn được cả. (Cánh Cam thở dài một cái).
  • Chúng mình đi xuống chân đồi đi, tớ nghĩ ở đó có thứ cho hai đứa mình đánh chén no say. (Sâu Con hào hứng)
  • Ở đó thì làm gì có gì chứ. Cả cái đồi này chỉ toàn đỗ xanh, mà người ta tưới nước độc hết rồi. Bố tớ dặn là tuyệt đối không được ăn gì ở đây. Dù bây giờ là lúc ngon nhất. Nhưng dù có thèm đến mấy, mùi hương có quyến rũ đến mấy cũng tuyệt đối không được ăn. Bố tớ dặn đi dặn lại thế đó. Tuyệt đối!
  • Tớ biết rồi. Bố mẹ tớ cũng dặn tớ thế. Mà lúc nào tớ sang nhà cậu, bố cậu chẳng dặn cả hai đứa mình cơ chứ. Nhưng tin tớ đi, tớ biết chỗ này ngon cực, lại không có nước độc. Chẳng hiểu sao, cả cái đồi to thế này, mà chỉ có mỗi một chỗ ấy là không thấy có cái thứ nước ghê sợ ấy. Chỉ nghĩ thôi là tớ muốn co rúm lại luôn.
  • Thế đi thôi. Cái bụng tớ đang biểu tình rồi đây này.
  • Uh, đi thôi.

Cánh Cam dù còn hơi e ngại, nhưng cơn đói bụng với giọng nói thuyết phục và đầy chắc nịch của Sâu con khiến không chỉ Cánh cam mà bất cứ ai nghe cũng khó từ chối. Huống hồ, lúc này cái bụng của Cánh Cam cũng đang đói meo. Bữa sáng với một mẩu cải non bé xíu đã tiêu tan từ lúc nào rồi. Thời gian này mọi thứ ăn đều nghèo nàn ít ỏi. Không chỉ nhà Cánh cam mà nhà của Sâu Con cũng phải dè xẻn. Dù bay giờ ngoài đồng, cái gì cũng đang ngon mỡ màng, non mơn mởn nhưng lại đều có cái thứ nước độc ấy (chỉ nghĩ đến thôi cũng đủ để hai đứa rùng mình sợ hãi). Mỗi lần đến bữa ăn, Cánh Cam đều cằn nhằn vì thức ăn ít ỏi. Nhưng mẹ Cánh Cam đều động viên Cánh Cam ráng chờ thêm thời gian nữa. Lúc cuối vụ, sẽ có nhiều thứ để ăn hơn. Mỗi lần như thế, Cánh Cam lại vùng vằng “lúc ấy toàn thứ dai nghoách, chẳng ngon gì nữa cả”.

  • Ta da… tới rồi. Đấy, cậu thích ăn gì thì cứ tự nhiên nhé. Mình mời. (Sâu Con nháy mắt lém lỉnh với Cánh Cam).

Chẳng chờ Sâu Con nói thêm, Cánh Cam liền đến bên bụi cây đay, chọn búp ngon nhất mà đánh chén. Hai đứa mải mê thưởng thức đại tiệc, chẳng nói gì với nhau. Chỉ đến khi đẫy bụng chúng mới nằm kềnh ra mà cười đùa với nhau vì vui sướng. Phải nói rằng, lâu lâu lắm rồi, hai đứa mới được ăn một bữa ngon lành và no đến thế. Với hai đứa đang tuổi ăn tuổi lớn thì có điều gì hạnh phúc hơn thế.

  • Cậu thấy thế nào? Sâu Con hỏi.
  • Tuyệt vời!
  • Tớ đã bảo mà, tin tớ đi.
  • Nghỉ cho nhẹ bụng chút rồi mình về đi không lại trời tối mất. Bố mẹ không thấy kiểu gì cũng lo lắng.
  • Ờ, biết rồi. Lúc nào cũng ra vẻ con ngoan. (Sâu Con nguýt đùa Cánh Cam một cái rồi để mặc bạn thảnh thơi cho tiêu bớt thức ăn).
  • Mai mình lại ra đây nhé.
  • Đồng ý.

Tối đến, bố mẹ hai đứa có chút ngạc nhiên khi thấy đám trẻ hôm nay lại không cằn nhằn về thức ăn, ngược lại, mặt mũi còn đầy vui vẻ hưng phấn. Nhưng cũng chẳng hỏi han gì vì trong mắt bố mẹ chúng thì cái tuổi này, tâm trạng nắng mưa của bọn chúng là bình thường.

Ngày hôm sau, cái ý định lên đồi xanh chơi của Cánh Cam và Sâu Con không thành. Vì trời mưa liên tiếp mấy hôm liền. Trời mùa hè vẫn cứ trêu ngươi bọn chúng như thế. Đang nắng chang chang tự nhiên lại nổi cơn mưa gió ầm ào. Đã thế lại còn mưa rõ lâu, mấy hôm rồi mà chưa dứt. Cánh Cam là đứa xót ruột hơn cả. Vì nó mới biết tới bữa đại tiệc có một lần mà giờ lại phải chờ trời tạnh mới đi tới đó được.

Ba ngày sau thì cũng trời quang mây tạnh. Buổi sáng, những tia nắng ửng hồng đã dần rải đầy không gian xung quanh. Không chờ Sâu Con như mọi khi, Cánh Cam liền qua nhà Sâu Con rủ lên đồi đỗ xanh chơi. Chơi chán, hai đứa chọn cho mình chỗ nằm thật thoải mái rồi nghe hát như mọi khi. Vẫn chỉ là những khúc hát lúc thì từ dưới chân đồi, khi thì từ mé rừng thông, khi lại ở dưới bãi cỏ lau bên dòng suối… Khi nào cũng vậy, lúc to lúc nhỏ, lúc vi vu dìu dặt, lúc lại ầm ào dữ dội hơn. Nhưng với hai đứa luôn là những bản nhạc tuyệt vời, nghe không bao giờ thấy chán. Khúc hát của chúng còn có cả hương thơm. Hương thơm của những thứ ngon lành theo gió mang lại. Có lẽ vì sau mấy ngày mưa, nắng có vẻ dịu dàng hơn, thời tiết trở nên dễ chịu, thành ra hai đứa ngủ quên luôn cả ăn. Mãi tới khi mấy chú chim sẻ nâu nói chuyện ầm ĩ ở mấy bụi cây gần đó mới làm Sâu Con giật mình tỉnh giấc.

Đã chiều rồi, nhưng bụng đói quá nên phải kiếm gì cho cái bụng trước khi về mới được. Sâu con nghĩ vậy nên tìm tới chỗ lá cỏ xước – Cánh Cam đang vắt vẻo ngủ ở đó. Hai đứa lại rủ nhau tới bữa đại tiệc hôm trước.

  • Cậu có thấy mùi lạ không? – Cánh Cam vừa hít hít vừa hỏi Sâu Con.
  • Có. Tớ  nghe hơi mùi của nước độc.
  • Uh, tớ cũng thấy vậy. Nhưng không rõ lắm nhỉ?
  • Hay là mùi của bãi rau cải dưới kia, gió đưa lên?
  • Tớ không biết. Thôi chúng ta về thôi. Giờ này chắc mẹ đang chuẩn bị bữa tối rồi. Không nhanh, chúng ta không tìm được đường về tới nhà đâu.
  • Nhưng bụng tớ đói lắm. Đấy, cậu có nghe thấy nó réo không?
  • Tớ cũng đói. Nhưng mà tớ thấy hơi lo lắng.
  • Uh, tớ cũng vậy. Nhưng mà tớ đoán chắc là mùi từ đám rau cải ở dưới kia thôi. Cậu cũng thấy nó không giống mùi nước độc bình thường vẫn thấy đúng không?
  • Uh,… thì… Cánh Cam còn đang ậm ừ thì Sâu con đã nhanh chóng xơi ngay một búp rền non cạnh đó. Cánh Cam chưa kịp phản ứng gì thì Sâu Con đã ôm bụng kêu lên oai oái. Sâu Con lăn lộn, rồi rơi xuống đất. Biết đã xảy ra chuyện gì, Cánh Cam chỉ kịp nói với lại Sâu Con “Cậu ráng chờ tớ nhé. Tớ đi tìm người giúp”. Rồi Cánh Cam dùng hết sức đập cánh bay nhanh nhất có thể đi tìm người giúp Sâu Con. Vừa bay Cánh Cam vừa la khóc, gọi sự trợ giúp. Thật may, bác Chuồn Chuồn Kiến đang sửa soạn chỗ ngủ gần đó, nghe tiếng la khóc của Cánh Cam liền bay lại hỏi.
  • Có chuyện gì thế Cánh Cam?
  • Bác Chuồn, Sâu… Con… độc…
  • Được rồi, từ từ nói rõ bác nghe nào? Sâu Con làm sao?
  • Sâu Con ăn phải lá có nước độc – Nói đến đây, Cánh Cam òa khóc.

Đã hiểu chuyện gì xảy ra, bác Chuồn Chuồn Kiến liền nói?

  • Ở đâu? Chỉ bác tới. Mau còn kịp.

Trước lúc bay đi, bác Chuồn Chuồn Kiến kịp xà xuống cây đay ngay đó. Rất nhanh, bác lấy một lọ nước gì đó, dắt vào người rồi bay theo Cánh Cam. Cánh Cam vì lo cho Sâu Con nên chẳng để ý được hết những điều ấy. Lúc hai bác cháu tới được chỗ Sâu Con thì Sâu Con đang nằm im dưới đất.

  • E là không kịp nữa rồi. Bác Chuồn Chuồn Kiến thở dài.

Tuy nói vậy, nhưng bác vẫn lấy trong áo ra lọ nước lúc mang vội ở nhà đi và nhỏ vào miệng Sâu Con mấy giọt. Nhờ mấy giọt nước của bác Chuồn Chuồn Kiến mà Sâu Con tỉnh lại được một lát. Sâu Con nhìn Cánh Cam bằng đôi mắt đờ dại, miệng thều thào “tớ xin lỗi. Đừng vì thế mà bỏ đồi đỗ xanh nhé. Hãy cứ lên đây nghe hát như mọi lần”, nói rồi Sâu Con từ từ nhắm mắt lại. Sâu Con không bao giờ mở mắt ra nữa. Cánh Cam òa khóc nức nở. Tưởng như trận mưa của mấy ngày trước cũng không thể  nhiều hơn nước mắt của Cánh Cam lúc ấy.

Hóa ra, buổi chiều sau bữa tiệc thịnh soạn ấy của Sâu Con và Cánh Cam, người ta đã tưới nước độc. Nhưng vì sau những trận mưa, nên nước độc đã tan bớt mùi, thêm nữa các cây lại vào độ nảy sữa thơm lừng, nên làm cho mùi nước độc không giống bình thường. Khiến Sâu Con tưởng mùi của đám rau cải dưới chân đồi do gió đưa lên. Sâu Con và Cánh Cam chẳng bao giờ có thể biết được như vậy vì hai đứa còn nhỏ quá. Vậy là Sâu Con mãi mãi nằm lại trên đồi đỗ xanh này.

Cũng từ đó, lâu lâu Cánh Cam mới lại lên đồi. Cánh Cam không lên thường xuyên vì sợ, chỉ khi nào nhớ Sâu Con không chịu nổi Cánh Cam mới lẳng lặng đi. Cánh Cam đi đến đúng chỗ hai đứa khi xưa hay nằm nghe hát. Những giai điệu của gió khi xưa vẫn vậy, nhưng nay không còn vui nữa. Cậu nằm đó, nhắm mắt lại, hai hàng nước mắt chảy ra.

Đọc thêm bài cùng chuyên mục ở đây!

0 0 votes
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
oldest
newest most voted
Inline Feedbacks
View all comments
Facebook Đặt lịch / Booking Cửa hàng / Shop
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x

Xem link Xoilac TV free